Cuộc sống có bao nhiêu
Sao cứ thương và giận?
Thăng trầm bao lận đận
Bận lòng chi Chú ơi!
Chú cứ vui thảnh thơi
Thong thả dưới bầu trời
Phong trần và tiếu ngạo
Quy tâm về lạc đạo.
Trần cảnh cứ xôn xao
Thấy nó như thế nào?
Cũng do tâm mình tưởng
Biết đâu mà tỏ tường!
Thôi thì đừng vấn vương
Thôi thì đừng ghét, thương
Vạn sự thật bình thường
Buông rồi! thấy quê hương!
Tấn Toàn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét