( Trong bệnh viện Bình Dân)
Con đường ai cũng phải qua
Sanh, già , bệnh , chết đều là như nhau
Cuộc đời lắm nổi niềm đau
Nhân sinh một kiếp đến mau đi về!
Thân trú cõi tạm cõi mê
Hữu vi ngắn ngủi, có dài cũng trăm
Loay hoay đã mấy mươi năm
Nữa đời từng trãi lại xem được gì.
Dẫu biết đã đến rồi đi
Mà sao vẫn muốn ở lỳ trần gian.
Yêu thương say đắm chẳng nàn
Có buông bỏ được buột ràng thế nhân
Hữu duyên đón lấy hồng ân
Dấn thân giữa chốn hồng trần tìm chi?
Nợ duyên cân nặng thu - chi.
Trả xong hết nợ ta đi thanh nhàn!
Sống chậm giữa chốn trần gian
Gom vui, biết đủ niết bàn là đây
Cảm ngộ hạnh ngộ đủ đầy
Mỗi ngày tinh Tấn là xây vẹn Toàn.
Tấn Toàn
(27/03/2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét