Ô hay!
Sài Gòn cũng chớm mùa đông
Trăng rằm gió cuốn mù không lạnh về
Đi trong hư ảo tái tê
Hồn còn khắc khoải tóc thề vướng tâm.
Thứ Tư, 28 tháng 12, 2016
SÀI GÒN - MÙA ĐÔNG
GIÁNG SINH
Giáng sinh đâu phải của ta
Thiên đường bánh vẽ cầu tha Chúa trời
Ta xin làm kẻ bụi đời
Chúa thương Chúa bảo vài lời tâm giao.
Chúa rằng Chúa ở trên cao
Vì thương nhân loại lao đao, xuống trần.
Cứu rỗi cho chúng thế nhân.
Yêu thương biết sống tình thân ái hòa!
Ta qua vốn đã quá già
Ăn cơm gạo lứt giờ là thanh niên
Hãy vui và hãy ngồi thiền
Bao nhiêu tạp niệm ưu phiền tan mau.
Bao nhiêu nổi khổ niềm đau
Quán tâm sanh diệt cùng một màu hư không
Chúa cao xa cứ ngóng trông.
Giáng sinh đến tiếng chuông ngân gọi mời.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
Danh sách Blog của Tôi
Kỷ niêm 30 năm Nhà máy Gạo
1998 -2018 Ba mươi năm một chặng đường Trãi qua ngày ấy nhớ thương một thời Nhớ ba đôi mắt sáng ngời Gồng lưng ôm cả một trời gian nan. Đắ...